“Năm nay con sẽ ăn Tết ở Melbourne”, tôi đã từng khẳng định chắc nịch với ba như thế. Nhưng rồi, chính nỗi nhớ nhà da diết và những áp lực nơi xứ người đã dẫn lối tôi trở về. Với một du học sinh, Tết không chỉ là một cột mốc thời gian, mà là hành trình tìm về nơi trái tim thuộc về.
1. Nỗi nhớ Tết giữa lòng Canberra yên bình
Tôi là một du học sinh đang theo đuổi ước mơ y khoa tại Canberra, Úc. Giữa thủ đô nước Úc yên tĩnh, cộng đồng người Việt nhỏ bé khiến không khí Tết Nguyên đán chỉ thoáng qua như một giấc mơ đêm giao thừa. Sáng mùng 1, mọi người lại vội vã trở về với guồng quay công việc.
Suốt 4 năm ở Úc, tôi chỉ tập trung học và làm thêm. Mỗi lần tích cóp được chút tiền, ý định đầu tiên luôn là về Việt Nam. Năm nay, tôi dự định đi Melbourne để tìm chút hương vị Tết quê hương ở một thành phố đông đúc hơn, nhưng dường như định mệnh đã có sự sắp xếp khác.
2. Áp lực thi cử và “giọt nước tràn ly” của người xa xứ
Khi những người bạn Việt Nam xung quanh tất bật chuẩn bị cho chuyến bay về nước, họ kể về những dự định gặp gỡ, những quán cà phê quen thuộc tại TP.HCM, tôi bắt đầu thấy mình lạc lõng. Giữa lúc ấy, tôi nhận được email từ trường: Tôi không đạt một bài kiểm tra cuối kỳ và phải chờ lịch thi lại.
Thất vọng về bản thân, áp lực từ những ca làm thêm 8 tiếng liên tục, cộng với nỗi nhớ nhà dồn nén, tôi đã òa khóc như một đứa trẻ. Đó là lúc tôi nhận ra, không có giải pháp nào tốt hơn là được trở về. Tôi muốn cùng ba đi mua cây kiểng, muốn được bà lì xì, và muốn được nạp lại năng lượng tại nơi mình sinh ra.
3. Tết Việt Nam: Nơi bình yên và sự trưởng thành
Trở về Việt Nam vào những ngày 27, 28 Tết, tôi mới thực sự cảm nhận được nhịp sống hồi sinh. Con đường Hải Thượng Lãn Ông rực rỡ đèn hoa, chợ Hồ Thị Kỷ chen chúc người mua sắm.
Tại nhà, nhiệm vụ lau dọn bàn thờ và bày mâm ngũ quả vẫn là của tôi và hai em. Nhìn bà tấm tắc khen, nhìn ánh mắt vui mừng của ba, tôi hiểu rằng sự hiện diện của mình chính là món quà Tết lớn nhất.
Bữa cơm chiều 29 Tết có đủ vị: thịt kho hột vịt, canh khổ qua, bánh chưng vuông… Những món ăn đơn giản nhưng lại là sợi dây kết nối mạnh mẽ nhất giữa những thành viên trong gia đình.
4. Hành trang mang theo: Sự thấu hiểu và lòng quyết tâm
Sáng mùng 1, sau khi đi chùa lễ Phật cầu bình an, tôi lại phải lặng lẽ gói ghém hành lý để bay trở lại Úc vào buổi tối. Nhìn qua cửa sổ máy bay, tôi thấy những bạn trẻ khác cũng kéo vali rời đi khi mùa xuân vừa bắt đầu. Chúng tôi đi để trưởng thành, để sau này trở về vững vàng hơn.
Bốn năm ở Úc khiến tôi hiểu rằng: Tết không chỉ là phong tục, mà là khoảng thời gian gia đình được ở bên cạnh nhau. Dù bạn đang ôn thi lớp 10, chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp THPT hay đang là du học sinh, hãy luôn nhớ rằng “Nhà” luôn là điểm tựa vững chắc nhất.




